Kênh dành cho phái đẹp!

Ẩm thực Ai Cập có hấp dẫn không?

Ẩm thực Ai Cập có hấp dẫn không?

Koshary, một món ăn bình dân của người Ai Cập với mì ống ngắn, cơm, một món ăn tầm trung của người Ai Cập với mì ống ngắn, cơm, đậu lăng đen hoặc đỏ, đậu gà

Ẩm thực Ai Cập sử dụng nhiều legume, rau và trái cây vì thung lũng Nin và châu thổ sông Nin màu mỡ của Ai Cập giúp sản xuất lượng lớn những loại cây trồng này với chất lượng cao.

Bánh mì được làm từ một công thức đơn thuần là ” xương sống ” của ẩm thực Ai Cập. Nó được tiêu thụ trong gần như toàn bộ những bữa ăn Ai Cập ; một bữa ăn của những tầng lớp lao động hoặc nông thôn thường gồm có nhiều bánh mì hơn đậu một chút ít .

Loại bánh mì địa phương có dạng bánh pita gluten gọi là Eish Masri hoặc Eish Baladi hoặc Baladee (tiếng Ả Rập Ai Cập: عيش phát âm tiếng Ả Rập Ai Cập: [ʕeːʃ]; tiếng Ả Rập hiện đại: ʿayš) chứ không phải tiếng ả rập خبز ḫubz. Từ “phát âm tiếng Ả Rập Ai Cập: [ʕeːʃ]” xuất phát từ gốc Do Thái ع-ي-ش ʕ-Ī-Š có nghĩa là “sống, đang sống.”[1] Từ ʿayš có nghĩa là “cuộc sống, cách sống…; kế sinh nhai,” trong tiếng Ả Rập tiêu chuẩn và cổ điển.

Ở Ai cập hiện đại, chính phủ trợ cấp bánh mì, bắt nguồn từ chính sách của Gamal Abdel Nasser. Năm 2008, một cuộc khủng hoảng thức ăn rất lớn xảy ra, thỉnh thoảng mọi người đánh nhau để giành bánh mì, dẫn đến nguy cơ bạo loạn.

[2] Những người Ai cập bất đồng quan điểm và những quan sát viên từ bên ngoài của cựu Đảng Dân chủ Dân tộc thường xuyên chỉ trích trợ cấp bánh mì là một sự cố gắng để mua chuộc giai cấp công nhân Ai Cập để khuyến khích sự chấp nhận chính quyền, tuy nhiên, trợ cấp bánh mì vẫn tiếp tục sau cuộc cách mạng năm 2011.

ẩm thực ai cập có hấp dẫn không?Bữa sáng trên đường phố Ai cập

Bánh mì thường phân phối cacbohydrat và protein cho bữa ăn của người Ai Cập. Người Ai Cập sử dụng bánh để xúc thức ăn, nước xốt, nước chấm và để bọc kebab, falafel, và giống như bánh mì kẹp. Hầu hết bánh pita được nướng trong nhiệt độ cao ( 450 °F hoặc 232 °C ), làm phần bánh dẹt phồng lên rất nhiều.

Khi được lấy ra khỏi lò nướng, những tầng bột nhào nướng vẫn tách biệt bên trong pita, giúp cho bánh có độ rỗng để chế biến thành những món khác nhau .Aish Merahrah phát âm tiếng Ả Rập Ai Cập : [ ʕeːʃ meˈɾɑħɾɑħ ] là một loại bánh mì dẹt Ai Cập làm với 5-10 % bột hạt cỏ ca ri thêm với bột ngô. Nó là phần của khẩu phần ăn truyền thống lịch sử của vùng quê Ai Cập, được chế biến ở những hộ mái ấm gia đình.

Miếng bánh dẹt và rộng và thường có đường kính khoảng chừng 50 cm. Bột ngô được làm thành bột nhào mềm và lên men qua đêm với bột nhào chua, sau đó được tạo thành hình tròn trụ và để cho nó tăng trưởng 30 phút trước khi làm dẹt thành hình cái đĩa, và sau đó nó được nướng lên. Bánh mì này hoàn toàn có thể được dữ gìn và bảo vệ vài ngày trong túi kín hơi.

Việc thêm hạt cỏ ca ri vào giúp tăng lượng protein, thời hạn dữ gìn và bảo vệ và năng lực tiêu hoá ; mặt khác, nó khiến người ăn tiết ra mùi mồ hôi của họ, đôi lúc người thành thị Ai Cập dùng nó để chế nhạo .

Ẩm thực Ai Cập đặc trưng bởi các món như ful medames, đậu răng ngựa nghiền; kushari, một hỗn hợp đậu lăng, cơm, pasta, và các nguyên liệu khác; molokhiya, corchorus olitorius thái và nấu với xốt tỏi hoặc rau mùi; và feteer meshaltet. Ẩm thực Ai Cập có những đặc điểm chung với đồ ăn của vùng Đông Địa Trung Hải, như là rau nhồi cơm, lá nho, shawarma, kebab, ta‘miya, baba ghannoug, và baklava.

Một số người coi kushari – một hỗn hợp cơm, đậu lăng và macaroni – là món ăn quốc gia. Ful medames là một trong những món nổi tiếng nhất. Đậu răng ngựa cũng được sử dụng để làm falafel (phổ biến nhất được gọi là ta‘miya ở Ai Cập), mà bắt nguồn từ Ai Cập và lan truyền ra các vùng khác của Trung Đông.

Não bò và gan được ăn ở Ai Cập. Kushari được phục vụ ở nhà hàng Cairo được Giao hàng ở nhà hàng quán ăn Ai Cập Bánh kẹp ta ‘ miya của ai cập . Một lát Macaroni Béchamel của Ai Cập

Ai Cập cổ đại được biết đến với việc sử dụng rất nhiều tỏi và hành tây trong đồ ăn hàng ngày của họ. Tỏi tươi với các loại rau thơm khác được sử dụng trong salad cà chua cay và cũng được nhồi vào cà tím nướng hoặc luộc. Tỏi xào với rau mùi được thêm vào molokhiya, một món súp xanh phổ biến được làm từ lá đay thái mịn, đôi khi với gà hoặc thỏ. Hành tây chiên cũng được thêm vào kushari.

Các món khác gồm có :

Món tráng miệng

Món tráng miệng của Ai Cập giống với các món tráng miệng của Trung Đông. Basbousa (IPA: [bæsˈbuːsæ]), đôi khi được gọi là harissa (ở Maroc và Alexandria), là một món cay làm từ semolina và nhúng vào xi rô đường. Nó thường được phủ với hạnh nhân và theo truyền thống được cắt theo chiều dọc thành nhiều mảnh nhỏ có hình viên kim cương. Baklava (Ả Rập Ai Cập: [bæʔˈlæːwæ]) là món ngọt làm từ nhiều tầng của bột nhào filo, một sự kết hợp của các loại quả kiên, và nhúng vào xi rô ngọt.

Eish el saraya[15] Fatayer là bánh kết (bột nhào filo) nhồi với mọi thứ từ trứng đến mơ và các loại trái cây. Polvorón (tiếng Ả Rập Ai Cập: غوريبة‎, IPA: [ɣoɾɑjˈjebɑ] Ghūrībah) là một món phổ biến ở toàn bộ Bắc Phi. Nó là một món ngọt giống với kahk (كحك, [kæħk]) nhưng mỏng hơn nhiều. Nó giống với bánh giòn xốp phủ với hạnh nhân rang.

ẩm thực ai cập có hấp dẫn không?Umm Ali được chế biến trong lò được chế biến trong lò

Kahk là món ngọt truyền thống phổ biến nhất trong dịp Eid al-Fitr (عيد الفطر, [ʕiːd el ˈfetˤɾ]) ở Ai Cập. Nó là loại bánh quy giòn xốp phủ với đường bột, mà có thể được nhồi với chà là, hạt óc chó, hoặc agameya (عجمية, [ʕæɡæˈmejjæ]) (giống như lokum của Thổ Nhĩ Kỳ) hoặc có thể được dùng không. Kunafa (IPA: [koˈnæːfæ]) là một món bột nhào viên hình “ngón tay” nướng và nhồi với các loại quả kiên (thường là hạt dẻ cười), thịt, kem béo hoặc đồ ngọt.

Luqmet el qadi (IPA: [ˈloʔmet el ˈʔɑːdi]) là loại bánh donut nhỏ, tròn mà giòn ở bên ngoài và mềm và có xi rô ở bên trong. Nó có thể được dùng với bột quế hoặc đường bột. Qatayef (IPA: [ʔɑˈtˤɑːjef]) là món tráng miệng dành cho dịp lễ Ramadan của Hồi giáo, một loại bánh kếp ngọt có nhân pho mát hoặc quả kiên. Roz be laban (IPA: [ˈɾozze b(e) ˈlæbæn], “pudding gạo”) làm từ loại gạo trắng ngắn, sữa nguyên kem, đường và vani.

Nó có thể được dùng với bột quế. Umm Ali (ام على, [omme ˈʕæli]), món món ăn quốc gia của Ai Cập, giống với bánh pudding làm từ bột nhào, quả kiên, nho khô
và được dùng nóng.

Các món tráng miệng khác gồm có :
Konafa, một loại đồ tráng miệng của Ai Cập là từ bột nhào mỏng, quả kiên và xi rô, một loại đồ tráng miệng của Ai Cập là từ bột nhào mỏng mảnh, quả kiên và xi rô

Bánh táo truyền thống được nêm với các loại gia vị khác nhau như nhục đậu khấu hoặc quế để tăng hương vị. Quả kiên nghiền cũng được thêm vào phần bột nhào, phổ biến nhất là hạnh nhân và hạt óc chó. Bánh bông lan là bánh làm từ bột (thường là bột lúa mạch), đường, và trứng, đôi khi có thêm bột nở và vani (ميل فى, [mel feːj, mil-, -foːj] hoặc [mil fœj], từ tiếng Pháp: Mille-feuille).

Trà ( شاى, [ ʃæːj ] ), trà là thức uống vương quốc ở Ai Cập, sau đó là cafe Thổ Nhĩ Kỳ và Ai Cập. Trà Ai Cập thường đen và chua và thường được dùng trong cốc, đôi lúc với sữa. Trà đóng gói ở Ai Cập hầu hết được nhập khẩu từ Kenya và Sri Lanka. nhà nước Ai Cập coi trà là vụ mùa kế hoạch và mở nhà máy sản xuất chè lướn ở Kenya.

Trà Ai Cập có hai loại, Koshary và Saiidi .Trà Koshary ( شاى كشرى, [ ʃæːj ˈkoʃæɾi ] ), thông dụng ở Hạ ( Bắc ) Ai Cập, được chế biến bằng giải pháp truyền thống cuội nguồn từ trà đen nhúng trong nước sôi và đợi trong vài phút. Nó luôn luôn được làm ngọt với đường mía và có mùi vị bạc hà tươi. Thêm sữa vào cũng phổ cập. Trà Koshary thường có màu và mùi vị nhạt .Trà saiidi ( شاى صعيدى, [ ʃæːj sɪˈʕiːdi ] ) thông dụng ở Thượng ( Nam ) Ai Cập.

Nó được chế biến bằng cách đung sôi trà đen với nước năm phútf với lửa lớn. Trà saiidi cực kỳ mạnh và tối, thường hai thìa cafe trà một tách là nổi bật. Nó được làm ngọt với lượng lớn đường mía ( bắt buộc vì công thức và chiêu thức này làm trà rất đắng ). Trà saiidi có màu đen kể cả trong dạng lỏng .Trà là một phần không hề thiếu trong đời sống hàng ngày và nghi lễ dân gian ở Ai Cập.

Nó thường được dùng cùng bữa sáng trong hầu hết những hộ mái ấm gia đình, và uống trà sau bữa trưa cũng phổ cập. Khi đến nhà người khác, bất kể là mức độ hay mục tiêu nào của chuyến ghé thăm, đều có một tách trà ; sự hiếu khách này cũng có diễn tra ở những chuyến thao tác ở văn phòng cá thể, phụ thuộc vào vào đặc thù việc làm.

Một tên gọi phổ cập cho trà ở Ai Cập là ” bổn phận ” ( trong tiếng Ả Rập là ” wa-jeb ” hoặc ” wa-geb ” ), vì ship hàng trà cho khách được coi là bổn phận .Trà xanh mới xuất hiện ở Ai Cập gần đây a ( chỉ từ khoảng chừng cuối những năm 1990 họ hoàn toàn có thể chi trả cho trà xanh ) và nó không quá thông dụng. Điều này trái ngược với một số ít phần của Maghreb và Sahara, nơi mà trà thuốc súng theo truyền thống cuội nguồn được sử dụng để làm trà Touareg và trà dành cho nghi lễ trà Maroc .

Ngoài trà, trà thảo mộc cũng thường được dùng ở các quán trà Ai Cập. Karkadeh ( ; Ả Rập Ai Cập: [kæɾkæˈdeː], كركديه), một loại trà từ đài hoa dâm bụt khô đặc biệt phổ biến, như là các phần khác của Bắc Phi. Nó thường được phục vụ rất ngọt và lạnh nhưng cũng có thể được uống nóng.

Thức uống này được cho là thức uống yêu thích của Pharaon. Ở Ai Cập và Sudan, trong đám cưới thường có trà dâm bụt. Trong các con phố điển hình của trung tâm Cairo, mọi người có thể thấy nhiều người bán dạo hoặc quán cà phê ngoài trời bán loại trà này. Ở Ai Cập, karkadeh được sử dụng làm một cách để giảm huyết áp máu khi được tiêu thụ với một lượng lớn.

Trà sắc từ bạc hà, quế, gừng khô, và tiểu hồi cần cũng phổ biến, gọi là sahlab. Hầu hết các loại trà thảo mộc này được coi là có cả chức năng y học; đặc biệt phổ biến là loại trà sắc từ nước chanh nóng trong lá bạc hà và được làm ngọt với mật ong và dùng để trị viêm họng.

Cà phê (قهوة, Ả Rập Ai Cập: [ˈʔæhwæ], Saidi Arabic: gahwah [ˈɡahwa]) được coi là thức uống để chào đón ở Ai Cập. Nó thường được chế biến trong ấm cà phê nhỏ, gọi là dalla (دلة) hoặc kanakah [ˈkænækæ] (كنكه) ở Ai Cập. Người ta dùng có trong tách nhỏ để uống cà phê gọi là (فنجان, Ả Rập Ai Cập: [fenˈɡæːn]; Sa’idi: fenjān [fenˈdʒaːn]).

Ở Ai Cập, nước mía được gọi là aseer asab là là một loại đồ uống rất phổ biến được bán ở hầu hết tất cả các quầy bán nước ép, có thể thấy rất nhiều ở hầu hết các thành phố.

Trà glycyrrhiza glabra và nước ép minh quyết theo truyền thống được uống vào tháng Hồi giáo Ramadan, được gọi là qamar ad-din.

Một loại đồ uống chua, nhẹ được làm từ me phổ biến vào mùa hè được gọi là Tamr Hindi. Nghĩa đen là “chà là Ấn Độ”, là thuật ngữ địa phương để nói về me.[17]

Một loại thức uống ngọt có màu trắng gọi là sobia là đồ uống truyền thống cuội nguồn của Ai Cập, đặc biệt quan trọng được bán ở tháng rất linh của Ramadan, và là một loại sữa gạo có hương dừa. Nó được cho vào trai nhựa và bán ở những quầy bán dạo khắp những thành phố của Ai Cập .

  • Balkwill, Richard. (1994). Food & feasts in ancient Egypt. New York: New Discovery Katie Syndrome.

“Nguồn: vietnamnet”

Source: https://ladyfirst.vn
Category: ẨM THỰC

Related posts

Những đặc trưng của món ăn ẩm thực Châu Âu trên thế giời

ladybaby

10 món ăn “bất hủ” của mùa đông Hà Nội

ladybaby

Ẩm Thực Tây Bắc Thành phố Lào Cai Lào Cai

ladybaby